Điều chỉnh nhà mình ở tại sửa thân mình. Quản trị người, chủ trước tiên phải quản trị mình. Khi cư xử với người, ta thường có những tâm thiên lệch sau:
+ Với kẻ mình yêu mến hay thiên lệch.
+ Với kẻ mình khinh ghét hay thiên lệch.
+ Với kẻ mình kinh sợ hay thiên lệch.
+ Với kẻ mình xem thường hay thiên lệch.
+ Với kẻ mình coi thường cũng hay thiên lệch.
Lẽ thường trong thiên hạ đại đa số con người thường có tâm thiên lệch. Tình cảm làm mờ lý trí, không có sự nhận định một cách vô tư. Chúng ta phải biết cái tâm thiên lệch ấy để điều chỉnh chính mình cho phù hợp với đạo lý.
→ Đối với người mình yêu mến chỉ thấy ưu điểm mà không thấy khuyết điểm. Nảy sinh bênh vực bao che mặc dù kẻ ấy có nhiều lỗi lầm nặng nề.
→ Đối với kẻ mình ghét chỉ thấy những khuyết điểm tật xấu mà không thấy điều tốt, điều hay do đó, nảy sinh sự ghét bỏ trù dập một cách mù quáng. Mặc dù kẻ ấy biểu lộ thiện chí.
→ Đối với kẻ mình kính sợ người ta chỉ một lòng thán phục sợ sệt, không bao giờ dám nhìn kỹ để xét về thực chất của đối tượng mình kính sợ.
→ Đối với kẻ mình thương xót người ta chỉ thấy những điểm đáng thương, mặc dù kẻ ấy có hạnh kiểm không tốt, xấu xa, có tâm địa độc ác. Người ta vẫn thường vẫn nâng đỡ và có thể vẫn tha thứ.
→ Đối với kẻ mình coi thường: người ta chỉ thấy những điều ti tiện nhỏ mọn. Không cần xét kẻ ấy có tài năng gì ẩn giấu, có điều gì cải tiến.
Cái tâm đầy thành kiến trong quá trình tu thân đệ tử ta cần phải điều chỉnh lại sự thiên lệch ấy để khi xét cho được công tâm. Phá bỏ một thành kiến, thiên kiến lệch lạc không phải là dễ. Nhưng đó là điều kiện tất yếu để trở nên một chính nhân Quân tử.