+ Danh là tiếng tăm vượt trội hơn người.
+ Lợi là của cải, tiền bạc, nhà cửa, điền sản.
+ Tình là khuynh hướng liên kết với người khác phái.
+ Quyền là quản trị, thống trị.
→ do tài năng đức hạnh mà có danh là chuyện tự nhiên.
→ do nổ lực làm việc một cách chính đáng mà có lợi là chuyện tự nhiên.
→ do hôn nhân chân chính mà nảy sinh tình dục là chuyện tự nhiên
→ do tài đức mà được trao quyền lãnh đạo là chuyện tự nhiên.
Trái lại: Hám danh, ham lợi, mê tình, tham quyền, bất chấp đạo lý phạm đến người khác là tội ác.
- “Tức giận” là tình trạng hằn học bất mãn vì bị người ta chiếm mất danh, lợi, tình, quyền.
- “Sợ hãi” là tình trạng diễn ra sau khi gây nên tội ác vì sự tranh giành Danh, Lợi, Tình, Quyền (Sợ bị báo thù hay bị phạt).
- “Ham vui” là tình trạng đam mê sau khi đã chiếm được Danh, Lợi, Tình, Quyền.
- “Lo buồn” là tinh thần xảy ra sau khi thấy mình bị mất Danh, Lợi, Tình, Quyền.
Lòng háo Danh, ham Lợi, mê Tình, tham Quyền không phải là điều để được thành ý chính tâm. Người muốn được thành ý chính tâm cần phải nhận ra được điều này.
- Tu thân tề gia:
+ Tu thân là gốc của tề gia.
+ Tề gia là ngọn của tu thân.