Dòng nước tưới mát cho muôn loài, muôn loài mới được sinh trưởng, thế nhưng nó đâu có vì bản thân nó thật giống như “Đức” của người quân tử. Nó chảy theo một dòng cam ở chỗ thấp, chịu ở chỗ sâu thật giống như “Đức Nghĩa” của người quân tử. Nó mênh mông cuồn cuộn không bao giờ dứt, thật giống như “Đạo” của người quân tử. Dù phía trước là vực sâu vạn trường, nó vẫn xông lên, không bao giờ quay đầu lại thật giống như “Đức Dũng” của người quân tử. Nó ở trong chậu, trong ao, phẳng lặng như gương thật giống như “Pháp”. Dù là khe hở nhỏ đến mấy nó cũng thấm vào, thật giống như là “Sát”. Dòng sông cuồn cuộn chảy ra nguồn, hướng về bể đông không nghỉ ngơi thật giống như “Chí” của người quân tử. Vạn vật ra vào trong nước trở nên tinh khiết thật giống như sự “Giáo Hóa”.
Đại đệ tử phải giống như nước, nước hay làm lợi cho vạn vật mà không tranh. Ở thì lựa chỗ thấp, lòng chịu chỗ thâm sâu, xử thì dùng đến lòng nhân, nói ra thì trung thành, sửa trị thì làm cho được thái bình, làm việc thì hợp với tài năng, cử động thì hợp với thời buổi vì có đức không tranh cho nên không sao lầm lỗi. Lòng của đệ tử cũng phải như thế. Hay làm lợi cho mọi người mà không cầu mong sự đền đáp nào. Đối với mọi người thì theo lòng nhân “Dữ thiện nhân” luôn làm việc nghĩa giúp đời mà không cầu danh lợi. Lời nói lúc nào cũng một mực ngay thẳng “Ngôn thiện tính”, sửa trị đời thì chú trị vào việc an dân, lạc quốc “Chánh thiện trị”. Không hướng vọng cao xa, làm việc hợp tài sức mình “sự thiện năng” cũng như nước từ nguồn suối đổ vào hang, lạch, ao hồ, chảy lan mọi chỗ thấp, để sau cùng hòa vào đại dương bát ngát. Không hướng thượng, không cao vọng đó là đức yên dân của bậc đại đệ tử. Đến hành động thì phải tùy thời, tùy lúc “Động thiên thời” làm thế nào có lợi cho người mà không vị ngã, không cố cược một cách mù quáng để tranh thắng. Phải hòa với mọi người, một lòng lo cho người đó là cái đức của người quản trị đáng được mọi người noi theo.