- Sự hội tụ có ly có tán, có sinh ắt có tử, có thành ắt có bại, có hữu vi trên thế gian, dù là sơn hà đại địa, Sum la vạn trượng cũng không thoát khỏi pháp tắc vô thường.
- Mùa xuân trăm hoa đua nở, mỗi trận gió thu thổi tới liền biến thành cảnh tượng lá vàng rơi lả tả. Vốn là tuổi trẻ mặt đẹp sắc hồng, trải qua năm tháng liền thành da nhăn tóc bạc già nua lụm cụm.
Cách vật Trí tri, Thành ý, Chính tâm, Tu thân, Tề Gia, Trị Quốc, Bình thiên hạ.
- Cách vật trí tri: Sự hiểu biết của đệ tử phải đạt đến chỗ thấu đáo tường tận, muốn thế phải tìm cái lý của sự vật.
Tính thiêng của con người không có gì không biết. Sự vật trong thiên hạ chẳng có gì không có lý do. Do chưa xét đến tận cùng cái lý cho nên sự hiểu biết chưa được tường tận. Khi xét thì phải xét từ ngoài vào trong từ trong kiểm chứng ra ngoài. Vắng lặng chẳng động, hể cảm là thông. Từ tinh túy đến thô sơ. Từ đơn giản đến phức tạp, từ nông cho đến sâu. Không có gì là không thấu đáo, chỗ nào cũng thông suốt. Đó gọi là cách vật trí tri.
Điều I: Là đệ tử quản trị phải thật mến phục nhân đạo, đường lối nhân sự trong môn phái, phải lấy đạo trị và nhân trị làm phương châm. Phải dùng đạo trị và nhân trị để dạy bảo và cảm hóa đệ tử.
"Lòng của đệ tử không phải luôn luôn không thay đổi, mà lấy lòng trăm họ làm lòng mình với kẻ lành thì lấy lành mà ở, với kẻ chẳng lành cũng lấy lành mà ở nên được lành. Với kẻ thành tín thì lấy thành tín mà ở, với kẻ không thành tín cũng lấy thành tín mà ở nên được thành tín."
Dòng nước tưới mát cho muôn loài, muôn loài mới được sinh trưởng, thế nhưng nó đâu có vì bản thân nó thật giống như “Đức” của người quân tử. Nó chảy theo một dòng cam ở chỗ thấp, chịu ở chỗ sâu thật giống như “Đức Nghĩa” của người quân tử. Nó mênh mông cuồn cuộn không bao giờ dứt, thật giống như “Đạo” của người quân tử. Dù phía trước là vực sâu vạn trường, nó vẫn xông lên, không bao giờ quay đầu lại thật giống như “Đức Dũng” của người quân tử. Nó ở trong chậu, trong ao, phẳng lặng như gương thật giống như “Pháp”. Dù là khe hở nhỏ đến mấy nó cũng thấm vào, thật giống như là “Sát”. Dòng sông cuồn cuộn chảy ra nguồn, hướng về bể đông không nghỉ ngơi thật giống như “Chí” của người quân tử. Vạn vật ra vào trong nước trở nên tinh khiết thật giống như sự “Giáo Hóa”.